Khi Người Chiến Thắng Thị Trường Rơi, Mọi Thứ Đều Rơi
Chuỗi thắng ba năm của thị trường chứng khoán đã khiến nhiều nhà đầu tư lo lắng. Nhưng điều thực sự khiến các nhà theo dõi thị trường mất ngủ không phải là khả năng điều chỉnh—mà là cơ chế có thể biến một đợt giảm nhẹ thành một vụ sụp đổ thảm khốc. Michael Burry, nhà đầu tư huyền thoại người dự đoán cuộc khủng hoảng nhà ở gần 20 năm trước, đang cảnh báo rõ ràng: cấu trúc thị trường ngày nay có thể làm tăng thiệt hại theo những cách mà thời kỳ dot-com chưa từng trải qua.
Khác với bong bóng dot-com, nơi mà sự đầu cơ chỉ giới hạn trong các startup internet không có lợi nhuận, các công ty công nghệ siêu lớn ngày nay đang tạo ra doanh thu thực và lợi nhuận thật sự. Nvidia là ví dụ điển hình: với vốn hóa thị trường gần 4,6 nghìn tỷ đô la và tỷ lệ giá trên lợi nhuận dự phóng dưới 25, giá trị của công ty có thể được lý giải bởi đà tăng trưởng bùng nổ của nó. Tuy nhiên, chính sức mạnh đó lại tạo ra một điểm yếu hệ thống.
Cách Đầu Tư Thụ Động Đã Thay Đổi Rủi Ro Thị Trường
Luận điểm cốt lõi của Burry tập trung vào một sự thay đổi căn bản trong cách dòng tiền chảy qua thị trường. Đầu tư chủ động truyền thống có nghĩa là các cổ phiếu có thể bị định giá quá cao trong khi những cổ phiếu khác bị bỏ quên—tạo ra các vùng an toàn. Cuộc sụp đổ dot-com đã chứng minh điều này: trong khi các cổ phiếu công nghệ sụp đổ, nhiều công ty bị bỏ quên vẫn phục hồi.
Nhưng sự phát triển của quỹ giao dịch trao đổi (ETF) và quỹ chỉ số đã thay đổi tất cả. Những phương tiện này không phân biệt. Chúng giữ Nvidia cùng hàng trăm cổ phiếu khác, buộc chúng phải di chuyển cùng nhau. Khi dòng vốn thụ động chảy vào, mọi thứ cùng tăng. Khi rút lui, mọi thứ cùng sụp đổ.
“Khi thị trường giảm bây giờ, không giống như năm 2000,” Burry nhận xét. “Toàn bộ sẽ sụp đổ.”
Đây không phải là phóng đại. Một đợt giảm trong các cổ phiếu công nghệ siêu lớn có thể kích hoạt hiệu ứng domino trên các danh mục thụ động, kéo theo các cổ phiếu trung bình và nhỏ có nền tảng vững chắc mà không liên quan gì đến vấn đề của ngành công nghệ.
S&P 500 Đối Mặt Với Rủi Ro Chưa Từng Có
Rủi ro tập trung của S&P 500 thật đáng kinh ngạc. Một số tên tuổi siêu lớn hiện chiếm phần lớn các quỹ chỉ số chính. Nếu những nhà lãnh đạo này gặp trục trặc, phép tính trở nên tàn nhẫn: các chỉ số rộng hơn có thể đối mặt với mức giảm sâu hơn cả thời kỳ dot-com, mặc dù các công ty ngày nay có nền tảng tốt hơn.
Các cuộc sụp đổ thị trường luôn mang theo cảm xúc—bán hoảng tạo ra đà riêng của nó. Năm 2000, các nhà đầu tư hoảng loạn có thể chuyển sang các cổ phiếu giá trị bị bỏ quên. Ngày nay, con đường thoát đó có thể không còn.
Thời Điểm Rút Lui Là Một Trò Chơi Thua Lỗ
Cảnh báo của Burry đặt ra một sự cám dỗ rõ ràng: rút hết mọi thứ vào tiền mặt và chờ đợi. Chiến lược này có một điểm yếu chí tử—không ai có thể dự đoán chính xác khi nào một cuộc sụp đổ xảy ra. Một đợt điều chỉnh có thể cách đây sáu tháng hoặc sáu năm. Trong khi đó, ở lại ngoài rìa thị trường có nghĩa là bỏ lỡ các khoản lợi nhuận tiếp tục khi các định giá bị thổi phồng vẫn còn tồn tại.
Lịch sử cho thấy việc bán ra để tránh một cuộc sụp đổ thường tốn kém hơn là chịu đựng nó.
Một Cách Tiếp Cận Thông Minh Hơn: Vị Trí Lựa Chọn Có Chọn Lọc
Thay vì bỏ cuộc hoàn toàn, các nhà đầu tư có thể thực hiện giảm thiểu rủi ro một cách chính xác. Tập trung vào các cổ phiếu có định giá hợp lý—những cổ phiếu giao dịch với các hệ số lợi nhuận hợp lý, có beta thấp và di chuyển độc lập với thị trường chung. Những cổ phiếu này không loại bỏ hoàn toàn thiệt hại trong một đợt sụp đổ, nhưng có thể giảm thiểu tác động.
Nguyên tắc then chốt: không phải tất cả cổ phiếu đều giảm cùng mức. Một đợt giảm 40% của thị trường có thể khiến các tên tuổi định giá thấp giảm 20%, trong khi các cổ phiếu tăng trưởng đắt đỏ giảm tới 60%. Đa dạng hóa theo định giá và độ nhạy cảm thị trường vẫn là biện pháp phòng ngừa rủi ro hệ thống đáng tin cậy nhất.
Trong khi những lo ngại của Burry về các điểm yếu cấu trúc xứng đáng được xem xét nghiêm túc, câu trả lời không phải là rút lui khỏi thị trường—mà là định vị một cách có suy nghĩ. Ngay cả trong môi trường dễ xảy ra cuộc khủng hoảng nhà ở tiếp theo hoặc điều chỉnh rộng hơn, vẫn tồn tại các cơ hội lợi nhuận hấp dẫn dựa trên rủi ro đã được điều chỉnh cho kỷ luật nhà đầu tư.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Cạm Bẫy Đầu Tư Thụ Động: Tại Sao Sự Sụp Đổ Bất Động Sản Sắp Tới Có Thể Tệ Hơn Bạn Nghĩ
Khi Người Chiến Thắng Thị Trường Rơi, Mọi Thứ Đều Rơi
Chuỗi thắng ba năm của thị trường chứng khoán đã khiến nhiều nhà đầu tư lo lắng. Nhưng điều thực sự khiến các nhà theo dõi thị trường mất ngủ không phải là khả năng điều chỉnh—mà là cơ chế có thể biến một đợt giảm nhẹ thành một vụ sụp đổ thảm khốc. Michael Burry, nhà đầu tư huyền thoại người dự đoán cuộc khủng hoảng nhà ở gần 20 năm trước, đang cảnh báo rõ ràng: cấu trúc thị trường ngày nay có thể làm tăng thiệt hại theo những cách mà thời kỳ dot-com chưa từng trải qua.
Khác với bong bóng dot-com, nơi mà sự đầu cơ chỉ giới hạn trong các startup internet không có lợi nhuận, các công ty công nghệ siêu lớn ngày nay đang tạo ra doanh thu thực và lợi nhuận thật sự. Nvidia là ví dụ điển hình: với vốn hóa thị trường gần 4,6 nghìn tỷ đô la và tỷ lệ giá trên lợi nhuận dự phóng dưới 25, giá trị của công ty có thể được lý giải bởi đà tăng trưởng bùng nổ của nó. Tuy nhiên, chính sức mạnh đó lại tạo ra một điểm yếu hệ thống.
Cách Đầu Tư Thụ Động Đã Thay Đổi Rủi Ro Thị Trường
Luận điểm cốt lõi của Burry tập trung vào một sự thay đổi căn bản trong cách dòng tiền chảy qua thị trường. Đầu tư chủ động truyền thống có nghĩa là các cổ phiếu có thể bị định giá quá cao trong khi những cổ phiếu khác bị bỏ quên—tạo ra các vùng an toàn. Cuộc sụp đổ dot-com đã chứng minh điều này: trong khi các cổ phiếu công nghệ sụp đổ, nhiều công ty bị bỏ quên vẫn phục hồi.
Nhưng sự phát triển của quỹ giao dịch trao đổi (ETF) và quỹ chỉ số đã thay đổi tất cả. Những phương tiện này không phân biệt. Chúng giữ Nvidia cùng hàng trăm cổ phiếu khác, buộc chúng phải di chuyển cùng nhau. Khi dòng vốn thụ động chảy vào, mọi thứ cùng tăng. Khi rút lui, mọi thứ cùng sụp đổ.
“Khi thị trường giảm bây giờ, không giống như năm 2000,” Burry nhận xét. “Toàn bộ sẽ sụp đổ.”
Đây không phải là phóng đại. Một đợt giảm trong các cổ phiếu công nghệ siêu lớn có thể kích hoạt hiệu ứng domino trên các danh mục thụ động, kéo theo các cổ phiếu trung bình và nhỏ có nền tảng vững chắc mà không liên quan gì đến vấn đề của ngành công nghệ.
S&P 500 Đối Mặt Với Rủi Ro Chưa Từng Có
Rủi ro tập trung của S&P 500 thật đáng kinh ngạc. Một số tên tuổi siêu lớn hiện chiếm phần lớn các quỹ chỉ số chính. Nếu những nhà lãnh đạo này gặp trục trặc, phép tính trở nên tàn nhẫn: các chỉ số rộng hơn có thể đối mặt với mức giảm sâu hơn cả thời kỳ dot-com, mặc dù các công ty ngày nay có nền tảng tốt hơn.
Các cuộc sụp đổ thị trường luôn mang theo cảm xúc—bán hoảng tạo ra đà riêng của nó. Năm 2000, các nhà đầu tư hoảng loạn có thể chuyển sang các cổ phiếu giá trị bị bỏ quên. Ngày nay, con đường thoát đó có thể không còn.
Thời Điểm Rút Lui Là Một Trò Chơi Thua Lỗ
Cảnh báo của Burry đặt ra một sự cám dỗ rõ ràng: rút hết mọi thứ vào tiền mặt và chờ đợi. Chiến lược này có một điểm yếu chí tử—không ai có thể dự đoán chính xác khi nào một cuộc sụp đổ xảy ra. Một đợt điều chỉnh có thể cách đây sáu tháng hoặc sáu năm. Trong khi đó, ở lại ngoài rìa thị trường có nghĩa là bỏ lỡ các khoản lợi nhuận tiếp tục khi các định giá bị thổi phồng vẫn còn tồn tại.
Lịch sử cho thấy việc bán ra để tránh một cuộc sụp đổ thường tốn kém hơn là chịu đựng nó.
Một Cách Tiếp Cận Thông Minh Hơn: Vị Trí Lựa Chọn Có Chọn Lọc
Thay vì bỏ cuộc hoàn toàn, các nhà đầu tư có thể thực hiện giảm thiểu rủi ro một cách chính xác. Tập trung vào các cổ phiếu có định giá hợp lý—những cổ phiếu giao dịch với các hệ số lợi nhuận hợp lý, có beta thấp và di chuyển độc lập với thị trường chung. Những cổ phiếu này không loại bỏ hoàn toàn thiệt hại trong một đợt sụp đổ, nhưng có thể giảm thiểu tác động.
Nguyên tắc then chốt: không phải tất cả cổ phiếu đều giảm cùng mức. Một đợt giảm 40% của thị trường có thể khiến các tên tuổi định giá thấp giảm 20%, trong khi các cổ phiếu tăng trưởng đắt đỏ giảm tới 60%. Đa dạng hóa theo định giá và độ nhạy cảm thị trường vẫn là biện pháp phòng ngừa rủi ro hệ thống đáng tin cậy nhất.
Trong khi những lo ngại của Burry về các điểm yếu cấu trúc xứng đáng được xem xét nghiêm túc, câu trả lời không phải là rút lui khỏi thị trường—mà là định vị một cách có suy nghĩ. Ngay cả trong môi trường dễ xảy ra cuộc khủng hoảng nhà ở tiếp theo hoặc điều chỉnh rộng hơn, vẫn tồn tại các cơ hội lợi nhuận hấp dẫn dựa trên rủi ro đã được điều chỉnh cho kỷ luật nhà đầu tư.