(MENAFN- ACCESSWIRE) NEW YORK, NY / ACCESS Newswire / Ngày 25 tháng 2 năm 2026 / Trong nhiều thập kỷ, các cuộc thảo luận về di cư toàn cầu tập trung vào một cụm từ duy nhất: chảy máu chất xám. Câu chuyện này cho rằng khi những người tài năng rời khỏi quê hương để học tập hoặc làm việc ở nước ngoài, sự ra đi của họ tượng trưng cho một mất mát vĩnh viễn. Theo Sukhbat Lkhagvadorj, cách nhìn này đã lỗi thời, chưa đầy đủ và hạn chế.
Sukhbat Lkhagvadorj đề xuất một mô hình khác, phản ánh thực tế của một thế giới liên kết chặt chẽ. Thay vì xem cộng đồng người Việt ở nước ngoài như một nguồn mất mát cho năng lực quốc gia, ông lập luận rằng họ hoạt động như một Cầu Não: một cầu nối sống động của kiến thức, cơ hội, vốn và hiểu biết văn hóa giữa các quốc gia. Theo ông, câu hỏi không phải là ai đã rời đi, mà là những kết nối nào đang được xây dựng.
** Đổi mới câu chuyện về chảy máu chất xám**
Khái niệm truyền thống về chảy máu chất xám xuất hiện trong thời kỳ di cư chủ yếu theo một chiều. Những sinh viên tài năng học tập ở nước ngoài và thường ở lại đó, đóng góp chuyên môn cho nền kinh tế chủ nhà. Giả định đơn giản là: xuất khẩu tài năng đồng nghĩa với mất cơ hội.
Sukhbat Lkhagvadorj tin rằng giả định này không phản ánh thực tế hiện đại. Kết nối kỹ thuật số, di động toàn cầu và hợp tác xuyên biên giới đã định hình lại cách các chuyên gia tương tác với quê hương của họ. Kiến thức giờ đây di chuyển ngay lập tức. Mentorship vượt qua múi giờ. Vốn và ý tưởng di chuyển theo nhiều hướng.
Theo Sukhbat Lkhagvadorj, các chuyên gia trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài có vị trí đặc biệt để hiểu cả hai hệ thống. Họ có thể dịch các chuẩn mực, giảm thiểu xung đột và mở ra cơ hội theo những cách mà cả hai phía không thể làm được riêng lẻ. Đây không phải là mất mát tài năng; mà là nhân rộng góc nhìn.
** Thực hành Cầu Não**
Khái niệm Cầu Não không chỉ là lý thuyết đối với Sukhbat Lkhagvadorj. Nó đã thấm nhuần trong công việc của ông với vai trò đồng sáng lập và chủ tịch không điều hành của Hiệp hội Sinh viên Mông Cổ tại Mỹ, gọi tắt là AMSA. Thành lập từ năm 2011, AMSA được tạo ra để hỗ trợ sinh viên Mông Cổ theo học cao học tại Hoa Kỳ.
Ban đầu là một sáng kiến hướng dẫn, nay đã trở thành một tổ chức lâu dài do sinh viên dẫn dắt, đào tạo, kết nối và trao quyền cho các nhà lãnh đạo trẻ. Thông qua các hội thảo, tư vấn đồng đẳng và các chương trình hàng năm, AMSA đã hỗ trợ hơn 1.500 sinh viên trong quá trình xin nhập học đại học tại Mỹ.
Thay vì khuyến khích di cư lâu dài, AMSA thúc đẩy kết nối. Sinh viên không chỉ học cách thành công trong học tập mà còn duy trì sự gắn kết với Mông Cổ qua mentorship, hợp tác và đóng góp dài hạn. Cách tiếp cận này phản ánh niềm tin của Sukhbat Lkhagvadorj rằng danh tính cộng đồng người Việt ở nước ngoài không phải là sự rời xa quê hương, mà là mở rộng nó.
** Tạo giá trị hai chiều**
Trọng tâm của mô hình Cầu Não là sự đền đáp lẫn nhau. Sukhbat Lkhagvadorj nhấn mạnh rằng giá trị phải chảy theo cả hai hướng. Các quốc gia chủ nhà hưởng lợi từ các góc nhìn đa dạng, chuyên môn kỹ thuật và sự hiểu biết văn hóa. Các quốc gia quê hương hưởng lợi từ tiếp xúc toàn cầu, kiến thức tổ chức và mạng lưới mở rộng.
Trong thực tế, điều này có nghĩa là các chuyên gia cộng đồng người Việt ở nước ngoài hướng dẫn sinh viên trong nước, tư vấn cho các startup, thúc đẩy các quan hệ hợp tác và chia sẻ các thực hành tốt nhất học được ở nước ngoài. Nó cũng có nghĩa là mở lòng hợp tác, đầu tư và trao đổi kiến thức từ cộng đồng quê hương.
Sukhbat Lkhagvadorj cho rằng, sự trao đổi hai chiều này củng cố cả hai hệ sinh thái. Khi các mối quan hệ được duy trì có chủ đích, tài năng trở thành mô liên kết chứ không phải nguồn tài nguyên biến mất.
** Lãnh đạo vượt ra ngoài địa lý**
Là một kỹ sư dữ liệu làm việc trong các nhóm đa chức năng, Sukhbat Lkhagvadorj hiểu cách các hệ thống mở rộng quy mô. Ông áp dụng tư duy tương tự vào xây dựng cộng đồng. Các cầu bền vững đòi hỏi cấu trúc, tài liệu và quyền sở hữu chung.
Dưới sự lãnh đạo tập trung của ông, AMSA hoạt động độc lập với các nhà sáng lập. Các nhà lãnh đạo sinh viên được trao quyền để định hình các chương trình dựa trên nhu cầu hiện tại, trong khi cựu sinh viên cung cấp hướng dẫn và duy trì liên tục. Cấu trúc này đảm bảo rằng Cầu Não không phụ thuộc vào một cá nhân duy nhất, mà hoạt động như một nỗ lực tập thể.
Sukhbat Lkhagvadorj tin rằng mô hình lãnh đạo phân tán này phản ánh cách cộng đồng người Việt ở nước ngoài phát triển. Ảnh hưởng không phụ thuộc vào sự gần gũi về địa lý; nó phụ thuộc vào sự tham gia.
** Vốn văn hóa như một tài sản**
Một yếu tố khác thường bị bỏ qua trong các cuộc thảo luận về di cư là vốn văn hóa. Các chuyên gia cộng đồng người Việt thường mang theo hiểu biết tinh tế về ngôn ngữ, chuẩn mực xã hội và hệ thống tổ chức. Sự thành thạo kép này cho phép họ trung gian hiểu lầm và thúc đẩy hợp tác nhanh hơn.
Sukhbat Lkhagvadorj lưu ý rằng việc dịch thuật văn hóa thường bị đánh giá thấp. Tuy nhiên, chính nó thường là sự khác biệt giữa các mối quan hệ đình trệ và sự hợp tác thành công. Bằng cách định vị các thành viên cộng đồng người Việt như những người xây dựng cầu nối thay vì rời xa, các nhà hoạch định chính sách và các tổ chức có thể khai thác tiềm năng tiềm ẩn này.
Mô hình Cầu Não khuyến khích các chính phủ, trường đại học và các nhà lãnh đạo tư nhân xem mạng lưới cộng đồng người Việt như những đối tác chiến lược. Sự tham gia có cấu trúc, hội đồng cố vấn và các chương trình hợp tác có thể biến các kết nối phi chính thức thành tác động đo lường được.
** Kêu gọi trí tưởng tượng tổ chức**
Sukhbat Lkhagvadorj thách thức các tổ chức cập nhật mô hình tư duy của họ. Thay vì đo lường thành công chỉ dựa trên tỷ lệ hồi hương, ông đề xuất đánh giá sức mạnh của các mạng lưới xuyên quốc gia. Có bao nhiêu mối quan hệ mentorship hoạt động qua biên giới. Có bao nhiêu dự án hợp tác được khởi xướng qua kênh cộng đồng người Việt. Tần suất kiến thức chảy trở lại cộng đồng địa phương là bao nhiêu.
Các chỉ số này phản ánh sự kết nối chứ không phải vị trí địa lý. Chúng thừa nhận rằng đóng góp không nhất thiết phải có mặt vật lý.
Đối với Sukhbat Lkhagvadorj, mục tiêu không phải là lãng mạn hóa di cư hay bác bỏ những thách thức mà di chuyển tài năng có thể gây ra. Thay vào đó, là thay thế tư duy thiếu hụt bằng tư duy hệ thống. Khi các mối quan hệ được nuôi dưỡng có chủ đích, di cư trở thành một tài sản chứ không phải gánh nặng.
** Tương lai của tài năng toàn cầu**
Khi các thách thức toàn cầu ngày càng phức tạp hơn, từ biến động kinh tế đến gián đoạn công nghệ, trí tuệ hợp tác ngày càng trở nên quý giá. Khái niệm Cầu Não định vị các chuyên gia cộng đồng người Việt như những chất xúc tác trong bối cảnh này.
Sukhbat Lkhagvadorj hình dung một tương lai nơi các mạng lưới cộng đồng người Việt được tích hợp vào các chiến lược phát triển quốc gia. Các trường đại học duy trì cầu nối cựu sinh viên tích cực. Chính phủ xây dựng các vòng cố vấn gồm các chuyên gia ở nước ngoài. Các startup khai thác các mentor toàn cầu hiểu rõ cả hạn chế địa phương lẫn tiêu chuẩn quốc tế.
Điều này không phải là về đảo ngược xu hướng di cư. Nó là về thiết kế lại các mô hình tham gia để phản ánh thực tế hiện đại.
** Từ thành công cá nhân đến sức mạnh tập thể**
Cuối cùng, Cầu Não định hình lại thành công. Nó chuyển đổi câu chuyện từ thành tựu cá nhân ở nước ngoài sang sự tiến bộ tập thể xuyên biên giới. Chính hành trình của Sukhbat Lkhagvadorj minh chứng cho nguyên tắc này: sự phát triển chuyên môn trong một bối cảnh có thể tạo ra cơ hội ở bối cảnh khác khi kết nối được duy trì có chủ đích.
Bằng cách ủng hộ mô hình Cầu Não, Sukhbat Lkhagvadorj mời gọi các nhà hoạch định chính sách, nhà giáo dục và các nhà lãnh đạo doanh nghiệp xem xét lại ngôn ngữ họ sử dụng và hệ thống họ thiết kế. Tài năng không biến mất khi vượt qua biên giới. Nó mở rộng phạm vi ảnh hưởng của mình.
Câu hỏi, như Sukhbat Lkhagvadorj gợi ý, không còn là ai đã rời đi. Mà là làm thế nào chúng ta xây dựng những chiếc cầu mạnh mẽ hơn.
** Liên hệ truyền thông:**
Sukhbat Lkhagvadorj
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Sukhbat Lkhagvadorj: Chúng ta đang đặt câu hỏi sai về cộng đồng người Việt hải ngoại
(MENAFN- ACCESSWIRE) NEW YORK, NY / ACCESS Newswire / Ngày 25 tháng 2 năm 2026 / Trong nhiều thập kỷ, các cuộc thảo luận về di cư toàn cầu tập trung vào một cụm từ duy nhất: chảy máu chất xám. Câu chuyện này cho rằng khi những người tài năng rời khỏi quê hương để học tập hoặc làm việc ở nước ngoài, sự ra đi của họ tượng trưng cho một mất mát vĩnh viễn. Theo Sukhbat Lkhagvadorj, cách nhìn này đã lỗi thời, chưa đầy đủ và hạn chế.
Sukhbat Lkhagvadorj đề xuất một mô hình khác, phản ánh thực tế của một thế giới liên kết chặt chẽ. Thay vì xem cộng đồng người Việt ở nước ngoài như một nguồn mất mát cho năng lực quốc gia, ông lập luận rằng họ hoạt động như một Cầu Não: một cầu nối sống động của kiến thức, cơ hội, vốn và hiểu biết văn hóa giữa các quốc gia. Theo ông, câu hỏi không phải là ai đã rời đi, mà là những kết nối nào đang được xây dựng.
** Đổi mới câu chuyện về chảy máu chất xám**
Khái niệm truyền thống về chảy máu chất xám xuất hiện trong thời kỳ di cư chủ yếu theo một chiều. Những sinh viên tài năng học tập ở nước ngoài và thường ở lại đó, đóng góp chuyên môn cho nền kinh tế chủ nhà. Giả định đơn giản là: xuất khẩu tài năng đồng nghĩa với mất cơ hội.
Sukhbat Lkhagvadorj tin rằng giả định này không phản ánh thực tế hiện đại. Kết nối kỹ thuật số, di động toàn cầu và hợp tác xuyên biên giới đã định hình lại cách các chuyên gia tương tác với quê hương của họ. Kiến thức giờ đây di chuyển ngay lập tức. Mentorship vượt qua múi giờ. Vốn và ý tưởng di chuyển theo nhiều hướng.
Theo Sukhbat Lkhagvadorj, các chuyên gia trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài có vị trí đặc biệt để hiểu cả hai hệ thống. Họ có thể dịch các chuẩn mực, giảm thiểu xung đột và mở ra cơ hội theo những cách mà cả hai phía không thể làm được riêng lẻ. Đây không phải là mất mát tài năng; mà là nhân rộng góc nhìn.
** Thực hành Cầu Não**
Khái niệm Cầu Não không chỉ là lý thuyết đối với Sukhbat Lkhagvadorj. Nó đã thấm nhuần trong công việc của ông với vai trò đồng sáng lập và chủ tịch không điều hành của Hiệp hội Sinh viên Mông Cổ tại Mỹ, gọi tắt là AMSA. Thành lập từ năm 2011, AMSA được tạo ra để hỗ trợ sinh viên Mông Cổ theo học cao học tại Hoa Kỳ.
Ban đầu là một sáng kiến hướng dẫn, nay đã trở thành một tổ chức lâu dài do sinh viên dẫn dắt, đào tạo, kết nối và trao quyền cho các nhà lãnh đạo trẻ. Thông qua các hội thảo, tư vấn đồng đẳng và các chương trình hàng năm, AMSA đã hỗ trợ hơn 1.500 sinh viên trong quá trình xin nhập học đại học tại Mỹ.
Thay vì khuyến khích di cư lâu dài, AMSA thúc đẩy kết nối. Sinh viên không chỉ học cách thành công trong học tập mà còn duy trì sự gắn kết với Mông Cổ qua mentorship, hợp tác và đóng góp dài hạn. Cách tiếp cận này phản ánh niềm tin của Sukhbat Lkhagvadorj rằng danh tính cộng đồng người Việt ở nước ngoài không phải là sự rời xa quê hương, mà là mở rộng nó.
** Tạo giá trị hai chiều**
Trọng tâm của mô hình Cầu Não là sự đền đáp lẫn nhau. Sukhbat Lkhagvadorj nhấn mạnh rằng giá trị phải chảy theo cả hai hướng. Các quốc gia chủ nhà hưởng lợi từ các góc nhìn đa dạng, chuyên môn kỹ thuật và sự hiểu biết văn hóa. Các quốc gia quê hương hưởng lợi từ tiếp xúc toàn cầu, kiến thức tổ chức và mạng lưới mở rộng.
Trong thực tế, điều này có nghĩa là các chuyên gia cộng đồng người Việt ở nước ngoài hướng dẫn sinh viên trong nước, tư vấn cho các startup, thúc đẩy các quan hệ hợp tác và chia sẻ các thực hành tốt nhất học được ở nước ngoài. Nó cũng có nghĩa là mở lòng hợp tác, đầu tư và trao đổi kiến thức từ cộng đồng quê hương.
Sukhbat Lkhagvadorj cho rằng, sự trao đổi hai chiều này củng cố cả hai hệ sinh thái. Khi các mối quan hệ được duy trì có chủ đích, tài năng trở thành mô liên kết chứ không phải nguồn tài nguyên biến mất.
** Lãnh đạo vượt ra ngoài địa lý**
Là một kỹ sư dữ liệu làm việc trong các nhóm đa chức năng, Sukhbat Lkhagvadorj hiểu cách các hệ thống mở rộng quy mô. Ông áp dụng tư duy tương tự vào xây dựng cộng đồng. Các cầu bền vững đòi hỏi cấu trúc, tài liệu và quyền sở hữu chung.
Dưới sự lãnh đạo tập trung của ông, AMSA hoạt động độc lập với các nhà sáng lập. Các nhà lãnh đạo sinh viên được trao quyền để định hình các chương trình dựa trên nhu cầu hiện tại, trong khi cựu sinh viên cung cấp hướng dẫn và duy trì liên tục. Cấu trúc này đảm bảo rằng Cầu Não không phụ thuộc vào một cá nhân duy nhất, mà hoạt động như một nỗ lực tập thể.
Sukhbat Lkhagvadorj tin rằng mô hình lãnh đạo phân tán này phản ánh cách cộng đồng người Việt ở nước ngoài phát triển. Ảnh hưởng không phụ thuộc vào sự gần gũi về địa lý; nó phụ thuộc vào sự tham gia.
** Vốn văn hóa như một tài sản**
Một yếu tố khác thường bị bỏ qua trong các cuộc thảo luận về di cư là vốn văn hóa. Các chuyên gia cộng đồng người Việt thường mang theo hiểu biết tinh tế về ngôn ngữ, chuẩn mực xã hội và hệ thống tổ chức. Sự thành thạo kép này cho phép họ trung gian hiểu lầm và thúc đẩy hợp tác nhanh hơn.
Sukhbat Lkhagvadorj lưu ý rằng việc dịch thuật văn hóa thường bị đánh giá thấp. Tuy nhiên, chính nó thường là sự khác biệt giữa các mối quan hệ đình trệ và sự hợp tác thành công. Bằng cách định vị các thành viên cộng đồng người Việt như những người xây dựng cầu nối thay vì rời xa, các nhà hoạch định chính sách và các tổ chức có thể khai thác tiềm năng tiềm ẩn này.
Mô hình Cầu Não khuyến khích các chính phủ, trường đại học và các nhà lãnh đạo tư nhân xem mạng lưới cộng đồng người Việt như những đối tác chiến lược. Sự tham gia có cấu trúc, hội đồng cố vấn và các chương trình hợp tác có thể biến các kết nối phi chính thức thành tác động đo lường được.
** Kêu gọi trí tưởng tượng tổ chức**
Sukhbat Lkhagvadorj thách thức các tổ chức cập nhật mô hình tư duy của họ. Thay vì đo lường thành công chỉ dựa trên tỷ lệ hồi hương, ông đề xuất đánh giá sức mạnh của các mạng lưới xuyên quốc gia. Có bao nhiêu mối quan hệ mentorship hoạt động qua biên giới. Có bao nhiêu dự án hợp tác được khởi xướng qua kênh cộng đồng người Việt. Tần suất kiến thức chảy trở lại cộng đồng địa phương là bao nhiêu.
Các chỉ số này phản ánh sự kết nối chứ không phải vị trí địa lý. Chúng thừa nhận rằng đóng góp không nhất thiết phải có mặt vật lý.
Đối với Sukhbat Lkhagvadorj, mục tiêu không phải là lãng mạn hóa di cư hay bác bỏ những thách thức mà di chuyển tài năng có thể gây ra. Thay vào đó, là thay thế tư duy thiếu hụt bằng tư duy hệ thống. Khi các mối quan hệ được nuôi dưỡng có chủ đích, di cư trở thành một tài sản chứ không phải gánh nặng.
** Tương lai của tài năng toàn cầu**
Khi các thách thức toàn cầu ngày càng phức tạp hơn, từ biến động kinh tế đến gián đoạn công nghệ, trí tuệ hợp tác ngày càng trở nên quý giá. Khái niệm Cầu Não định vị các chuyên gia cộng đồng người Việt như những chất xúc tác trong bối cảnh này.
Sukhbat Lkhagvadorj hình dung một tương lai nơi các mạng lưới cộng đồng người Việt được tích hợp vào các chiến lược phát triển quốc gia. Các trường đại học duy trì cầu nối cựu sinh viên tích cực. Chính phủ xây dựng các vòng cố vấn gồm các chuyên gia ở nước ngoài. Các startup khai thác các mentor toàn cầu hiểu rõ cả hạn chế địa phương lẫn tiêu chuẩn quốc tế.
Điều này không phải là về đảo ngược xu hướng di cư. Nó là về thiết kế lại các mô hình tham gia để phản ánh thực tế hiện đại.
** Từ thành công cá nhân đến sức mạnh tập thể**
Cuối cùng, Cầu Não định hình lại thành công. Nó chuyển đổi câu chuyện từ thành tựu cá nhân ở nước ngoài sang sự tiến bộ tập thể xuyên biên giới. Chính hành trình của Sukhbat Lkhagvadorj minh chứng cho nguyên tắc này: sự phát triển chuyên môn trong một bối cảnh có thể tạo ra cơ hội ở bối cảnh khác khi kết nối được duy trì có chủ đích.
Bằng cách ủng hộ mô hình Cầu Não, Sukhbat Lkhagvadorj mời gọi các nhà hoạch định chính sách, nhà giáo dục và các nhà lãnh đạo doanh nghiệp xem xét lại ngôn ngữ họ sử dụng và hệ thống họ thiết kế. Tài năng không biến mất khi vượt qua biên giới. Nó mở rộng phạm vi ảnh hưởng của mình.
Câu hỏi, như Sukhbat Lkhagvadorj gợi ý, không còn là ai đã rời đi. Mà là làm thế nào chúng ta xây dựng những chiếc cầu mạnh mẽ hơn.
** Liên hệ truyền thông:**
Sukhbat Lkhagvadorj