Chúng tôi có một quán ăn Hương Sơn dưới tầng.


Chủ quán nữ thu ngân, chủ quán nam nấu ăn.
Mở đã mười năm.
Năm ngoái quán đóng cửa. Lại mở ra. Gọi là nhà hàng pha trộn kiểu Pháp.
Vẫn là cặp vợ chồng đó. Chủ quán vẫn nấu ăn.
Chủ quán nữ không đứng quầy thu ngân nữa.
Thay một bộ váy đen, đứng ở cửa.
Không còn gọi là chủ quán nữ nữa. Gọi là người phụ trách.
Tôi vào. Thực đơn đổi thành bìa da.
Thịt xào ớt vẫn còn, giá 98.
Tôi nói, chẳng phải là món Hương Sơn sao.
Phục vụ nói, chúng tôi là pha trộn kiểu Pháp.
Tôi hỏi, pha trộn cái gì.
Anh ta nói, pha trộn Hương Sơn.
Tôi gọi món thịt xào ớt.
Khi mang ra, đĩa lớn hơn trước, thịt ít hơn trước.
Trên đó đặt một nhánh hương thảo.
Tôi ăn rồi. Vị vẫn như cũ.
Khi thanh toán, chủ quán nữ đứng ở cửa.
Tôi nói, chủ quán nữ, các cô pha trộn cái gì vậy.
Cô ấy nhìn quanh một lượt.
Nói nhỏ: Pha trộn giá cả.
Cô ấy đưa cho tôi một hóa đơn.
Trên đó ghi: Trải nghiệm ẩm thực pha trộn kiểu Pháp, 380.
Tôi hỏi cô ấy, trước đây không cần hóa đơn sao.
Cô ấy nói, bây giờ khách đến đều cần hóa đơn.
Không cần hóa đơn thì không vào nữa.
Tôi rời đi.
Nhìn lại một lần.
Chủ quán đang đảo nồi trong bếp sau.
Chủ quán nữ đứng ở cửa.
Tóc uốn xoăn đã uốn.
Hương thảo để một đêm, đã héo.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim